Miếng bọt biển rửa chén tưởng chừng như vô hình đặt cạnh bồn rửa trong mỗi gia đình đang âm thầm thải ra các hạt nhựa ra môi trường. Một nghiên cứu mới do Đại học Bonn ở Đức dẫn đầu cho thấy miếng bọt biển nhà bếp bị mòn và bong ra các hạt vi nhựa trong quá trình cọ rửa hàng ngày, nhưng không phải mảnh nhựa này gây ra tác động tổng thể đến môi trường của việc rửa chén mà chính là lượng nước lớn.

Nhóm nghiên cứu đã chỉ ra rằng vi hạt nhựa hiện có mặt ở hầu hết mọi nơi, từ đại dương, đất đến không khí và dấu vết của chúng đã được tìm thấy trong nước uống và thực phẩm của con người. Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng vi nhựa có thể được động vật hoang dã và con người ăn vào và có thể mang theo các hóa chất độc hại hoặc gây ra phản ứng viêm trong các mô cơ thể. Tuy nhiên, vẫn còn thiếu dữ liệu định lượng về tác động cụ thể của nhiều vật dụng hàng ngày đối với ô nhiễm vi nhựa, khiến các nhà nghiên cứu tập trung vào miếng bọt biển nhà bếp được sử dụng nhiều.

Để đánh giá quy mô thực sự của việc phát tán vi nhựa từ bọt biển, các nhà nghiên cứu đã mời các hộ gia đình ở Đức và Bắc Mỹ tham gia vào một thí nghiệm, yêu cầu họ sử dụng ba loại bọt biển khác nhau khi rửa bát thông thường. Bằng cách so sánh sự thay đổi trọng lượng của từng miếng bọt biển trước và sau khi sử dụng, nhóm nghiên cứu đã tính toán mức độ hao mòn và ước tính khối lượng vi nhựa xâm nhập vào cống. Đồng thời, phòng thí nghiệm cũng sử dụng một thiết bị tùy chỉnh có tên là "SpongeBot" để mô phỏng áp suất vật lý của quá trình cọ rửa hàng ngày trong các điều kiện được kiểm soát nhằm hiệu chỉnh các kịch bản trong thế giới thực bằng dữ liệu thử nghiệm.

Kết quả cho thấy, bất kể chất liệu là gì, tất cả các miếng bọt biển đều dần mất khối lượng trong quá trình sử dụng và thải ra các hạt vi nhựa vào nước thải. Theo tính toán, lượng phát thải bình quân đầu người hàng năm của các loại bọt biển khác nhau dao động từ khoảng 0,68 gam đến 4,21 gam, và bọt biển có hàm lượng nhựa thấp hơn cũng thải ra tương đối ít hạt hơn. Tuy nhiên, khi nhóm nghiên cứu đưa dữ liệu này vào mô hình đánh giá tác động môi trường hoàn chỉnh hơn, họ phát hiện ra rằng bản thân lượng khí thải vi nhựa từ miếng bọt biển không phải là "thủ phạm".

Sử dụng dữ liệu thực tế về hành vi sử dụng nước từ các hộ gia đình tham gia, các nhà nghiên cứu đã tiến hành đánh giá vòng đời của toàn bộ quy trình rửa chén. Họ phát hiện ra rằng từ việc sử dụng nước và đun nóng đến làm sạch và xả thải, lượng nước tiêu thụ chiếm phần lớn tổng tải lượng môi trường của việc rửa chén, với tỷ lệ đóng góp của nó lên tới 85% đến 97%. So sánh, vi nhựa từ miếng bọt biển mài mòn chỉ là một phần nhỏ trong gánh nặng sinh thái tổng thể.

Mặc dù vậy, không thể bỏ qua việc phát tán vi hạt nhựa trên phạm vi toàn quốc. Nghiên cứu ước tính rằng nếu một loại bọt biển cụ thể được sử dụng trong các hộ gia đình trên khắp nước Đức thì lượng phát thải vi nhựa có thể lên tới 355 tấn mỗi năm. Mặc dù các nhà máy xử lý nước thải có thể chặn một số lượng lớn các hạt, nhưng vẫn có hàng tấn hạt vi nhựa trôi ra sông, hồ hoặc lắng đọng trong bùn và đất. Các nhà nghiên cứu nhắc nhở rằng điều này có nghĩa là lượng khí thải riêng lẻ tưởng như nhỏ vẫn sẽ chuyển thành các vấn đề môi trường dưới tác động tích lũy của cơ sở dân số và thời gian.

Một đặc điểm quan trọng của nghiên cứu này là sự kết hợp giữa “tình huống thực tế” về sự tham gia của người dân và thử nghiệm tiêu chuẩn hóa trong phòng thí nghiệm. Nhóm nghiên cứu nhấn mạnh khó có thể nắm bắt chính xác tần suất, cường độ và thói quen tiêu thụ nước của người dân sử dụng miếng bọt biển tại nhà nếu chỉ dựa vào thiết bị thí nghiệm. Bằng cách quan sát hành vi rửa chén của các hộ gia đình thực sự, các nhà nghiên cứu có thể xây dựng một mô hình gần gũi hơn với cuộc sống hàng ngày, từ đó đưa ra ước tính đáng tin cậy hơn về việc giải phóng vi hạt nhựa từ miếng bọt biển nhà bếp.

Bên cạnh việc đưa ra kết quả định lượng, nghiên cứu cũng đưa ra một số đề xuất giảm phát thải có thể thực hiện được. Trước hết, biện pháp được cho là “trước mắt” nhất chính là giảm lượng nước tiêu thụ khi rửa bát càng nhiều càng tốt, bao gồm tắt nước chảy lâu, xả đậm đặc và sử dụng thêm vòi phun hoặc thiết bị tiết kiệm nước. Thứ hai, người tiêu dùng có thể chọn bọt biển có hàm lượng nhựa thấp hơn hoặc vật liệu bền hơn để giảm mài mòn và giải phóng hạt. Ngoài ra, việc kéo dài tuổi thọ sử dụng của miếng bọt biển một cách thích hợp và giảm tần suất thay thế mà vẫn đảm bảo độ sạch sẽ và vệ sinh cũng sẽ giúp giảm mức tiêu thụ tài nguyên và gánh nặng môi trường trong quá trình sản xuất.

Bài báo liên quan được đăng trên tạp chí "Những tiến bộ về môi trường" vào ngày 24 tháng 2 năm 2026 với tiêu đề "Từ bồn rửa đến biển: Phát tán vi nhựa từ bọt biển nhà bếp và những tác động tiềm tàng đến môi trường". Các tác giả của bài báo bao gồm Leandra Hamann, Christina Galafton, Peter T. Rühr, Alexander Blanke và Nils Thonemann. Họ hy vọng rằng chuỗi định lượng “chìm xuống biển” này có thể giúp công chúng và các nhà hoạch định chính sách hiểu một cách toàn diện hơn về nguồn gốc của vi nhựa trong cuộc sống, đồng thời cung cấp cơ sở có mục tiêu hơn để thúc đẩy bảo tồn nước và giảm sử dụng nhựa.