Tổng lãnh sự quán Trung Quốc tại Niigata dẫn lời tờ báo Fukushima Minpo ngày 28/4 đưa tin ba con lợn rừng bị bắt ở thành phố Nihonmatsu và thành phố Sukagawa thuộc tỉnh Fukushima được phát hiện có hàm lượng phóng xạ cesium quá cao. Được biết, hàm lượng phóng xạ Caesium trong ba con lợn rừng đã vượt quá giới hạn tiêu chuẩn thực phẩm của Nhật Bản là 100Bq/kg nhưng giá trị cụ thể vẫn chưa được tiết lộ .

Vào ngày 11 tháng 3 năm 2011, một vụ rò rỉ hạt nhân nghiêm trọng đã xảy ra tại Nhà máy điện hạt nhân Fukushima Daiichi, giải phóng một lượng lớn vật liệu phóng xạ (bao gồm Caesium-137, Caesium-134, v.v.) vào khí quyển và nước.

Caesium phóng xạ tồn tại trong đất của tỉnh Fukushima trong một thời gian dài thông qua sự lắng đọng khí quyển và khuếch tán dòng nước. Chu kỳ bán rã của Caesium-137 là khoảng 30 năm, nghĩa là phải mất hàng trăm năm để phân hủy đáng kể.

Lợn rừng thích ăn nấm, giun đất, củ ngầm và các sinh vật tích cực hấp thụ, làm giàu Caesium trong đất, tích tụ chất phóng xạ qua chuỗi thức ăn.

Thói quen ăn tạp và tuổi thọ cao (lên đến 10 năm) của lợn rừng khiến nó trở thành "thùng chứa" lý tưởng cho chất phóng xạ Caesium. Mức độ phóng xạ trong cơ thể tiếp tục tăng và giảm dần.

Ngoài lợn rừng, các động vật hoang dã như gấu, hươu, chim cũng phát hiện phóng xạ vượt tiêu chuẩn, tạo thành "chuỗi sinh học phóng xạ". Ô nhiễm được phân bố thành từng mảng và mức độ phóng xạ trong đất rất khác nhau ở các khu vực khác nhau, dẫn đến mức độ ô nhiễm không đồng đều ở động vật hoang dã.